NGÀY CỦA BỐ “Bố vốn chẳng nói nhiều như mẹ Chẳng ríu rít lên khi mỗi buổi con về Chẳng bao giờ nói nhớ con nhiều lắm Chỉ cuối tuần nào cũng hỏi có về quê. Bố ít khi mắng con sai này nọ Toàn bênh con mỗi lúc mẹ bực mình Khi con ốm bố chẳng cưng chẳng nịnh Nhưng suốt đêm dài bố ngồi đó, lặng thinh. Lần bố ốm dù rất đau, rất mệt Con nằm bên…trông bố…ngủ ngon lành Bố chẳng đành nếu thấy con mất giấc Nên một mình chịu đựng suốt năm canh. Bố lạ lắm chỉ thích ăn thịt mỡ Bảo nạc dai bố không thích, không ăn Con sung sướng ăn hết phần bố gắp Mà ngây thơ không hỏi lại một lần. Bố là thế như siêu nhân, người máy Làm cả đời, da cháy sạm, vai xương Bố là bố người bằng da bằng thịt Nhưng sao con thấy bố quá phi thường.”

NGÀY CỦA BỐ

“Bố vốn chẳng nói nhiều như mẹ
Chẳng ríu rít lên khi mỗi buổi con về
Chẳng bao giờ nói nhớ con nhiều lắm
Chỉ cuối tuần nào cũng hỏi có về quê.

Bố ít khi mắng con sai này nọ
Toàn bênh con mỗi lúc mẹ bực mình
Khi con ốm bố chẳng cưng chẳng nịnh
Nhưng suốt đêm dài bố ngồi đó, lặng thinh.

Lần bố ốm dù rất đau, rất mệt
Con nằm bên…trông bố…ngủ ngon lành
Bố chẳng đành nếu thấy con mất giấc
Nên một mình chịu đựng suốt năm canh.

Bố lạ lắm chỉ thích ăn thịt mỡ
Bảo nạc dai bố không thích, không ăn
Con sung sướng ăn hết phần bố gắp
Mà ngây thơ không hỏi lại một lần.

Bố là thế như siêu nhân, người máy
Làm cả đời, da cháy sạm, vai xương
Bố là bố người bằng da bằng thịt
Nhưng sao con thấy bố quá phi thường.”
Được tài trợ